Phong Ronin - Tôi không bao giờ tự đặt giới hạn an toàn

Thứ 4, 25/12/2013
4772

Hẳn các độc giả trẻ Designs.vn không xa lạ với một nhân vật sáng tác truyện tranh với những câu nói vần lôi cuốn đi kèm tranh biếm họa thâm thúy : Phê như con tê tê, ở nhà là mẹ - ra đường là ninja, … . Hôm nay chúng ta cùng ngồi trò chuyện với nhân vật “tuyệt vời ông mặt trời” này để cùng tìm bí quyết thành công của bạn ý là gì nhé.

 

 

 

 

Tên đầy đủ: Nguyễn Thành Phong  

 Năm sinh: 1986

Công việc chính hiện nay: nghệ sỹ truyện tranh/ minh họa

Khẩu hiệu, câu nói ưa thích: "Điều duy nhất khiến cái ác chiến thắng là những người tốt không làm gì cả",   "The creative adult is the child who survived"

Giải thưởng: Giải thưởng đặc biệt cho truyện tranh hay nhất - Cuộc thi truyện tranh và hoạt họa trẻ châu Á (AYACC) 2011


Họa sĩ Nguyễn Thành Phong được biết đến với nickname Phong Ronin là một họa sĩ trẻ sáng tác truyện tranh đã lâu nhưng theo như  tự sự của chính anh thì : "Tôi không biết nên vui hay buồn vì chỉ đến khi cuốn” Sát thủ đầu mưng mủ” hay” Phê như con tê tê” ra đời thì mọi người mới biết đến tôi, mặc dù trước đó tôi sáng tác và hoạt động như một họa sĩ truyện tranh".

 

Anh cũng là họa sĩ trẻ duy nhất của việt Nam được Viện Goethe mời tham dự một dự án kéo dài một năm (2011-2012). Dự án có 9 họa sĩ từ 8 nước tham gia sáng tác truyện tranh về các mảng đề tài đời thường trong cuộc sống, mỗi người có 12 truyện tham dự. Phong đã sáng tác về các vấn đề ở Việt Nam như: Ẩm thực, giao thông, động vật, lễ hội, thời trang... và tranh của anh được đánh giá cao. Kết quả của dự án đã được trưng bày ở Indonesia và hiện có trên blog của Viện Goethe.

 

Chào Phong, bạn có thể dùng một vài câu nói tu từ để giới thiệu ngắn gọn về mình với độc giả Designs.vn được không ? (^^)

 

 

Sống đơn giản cho đời thanh thản!  ( Ngắn gọn quá nhỉ )

 

 

 

Phong ơi, sau những “ảnh hưởng” của ” Sát thủ đầu mưng mủ” hay” Phê như con tê tê”với cộng đồng bạn đọc, bạn có định hình hướng đi nào cho phong cách truyện của mình không?

 

 

 Đối với tôi, Sát thủ đầu mưng mủ hay Phê như con tê tê là một thử nghiệm trong phong cách sáng tác, kết hợp minh họa với sự đa dạng trong cách sử dụng ngôn ngữ tiếng Việt. Những thử nghiệm này mở ra một hướng đi mới cho công việc minh họa của tôi. Còn đối với việc sáng tác truyện tranh, Sát thủ đầu mưng mủ không ảnh hưởng nhiều. Tôi vẫn tiếp tục nghiên cứu và thử nghiệm nhiều phong cách kể chuyện và thể hiện mới trong những tác phẩm truyện tranh của mình.

 

 

 

 

Một vài tranh minh họa trong Sát thủ đầu mưng mủ

 

 

10 (Bé lợn- lớn bò) - truyện tranh ngắn về đề tài an toàn thực phẩm ở Việt Nam

 

 

Minh họa trong bộ tranh K0 Còi

 

 

Có một sự thật là họa sĩ trẻ Việt Nam vẽ truyện tranh và đạt nhiều thành tích không ít, nhưng ảnh hưởng của họ lại không nhiều, thậm chí khá ít người biết. Nhưng bạn lại là trường hợp hoàn toàn khác. Thời điểm cuốn“ Sát thủ đầu mưng mủ” chào đời đã không ít song gió và sự kiện gần nhất là triển lãm tranh “ Mảng sống” diễn ra tại L’Espace (24 Tràng Tiền-Hà Nội, Nguyễn Thành Phong  là cái tên được lựa chọn từ ban đầu và được nhiều người mong đợi, nhưng tranh của bạn lại bị loại ( mặc dù tôi thấy rất thú vị ). Bạn nghĩ gì về điều này?

 

 

Theo tôi, điều này xuất phát từ một thực tế: truyện tranh Việt không có được một chỗ đứng vững chắc ngay trên chính mảnh đất nó sinh ra. Một vài họa sĩ trẻ triển vọng của Việt Nam đã có được những thành công đầu tiên là những giải thưởng truyện tranh ở Nhật Bản, nhưng không được nhiều người biết tới. Đa phần bạn đọc truyện tranh tại Việt Nam chỉ biết tới truyện tranh nước ngoài (Nhật Bản, Hàn Quốc, Trung Quốc...) chứ không nhiều người biết về truyện tranh Việt Nam. Thực tế này thật ra cũng dễ hiểu, bởi truyện tranh Việt Nam non trẻ khó có cơ hội cạnh tranh với những nền công nghiệp truyện tranh vốn đã quá lớn mạnh và có nền tảng từ rất lâu đời. Thế hệ họa sĩ cùng lứa với tôi cũng không có nhiều người phát triển được với truyện tranh. Hầu hết đã chuyển sang các ngành khác như giảng dạy, làm game hay minh họa. Thực sự với mức thù lao hiện tại dành cho truyện tranh, rất khó có thể chuyên tâm sáng tác, bởi nó thấp hơn rất nhiều so với các ngành mỹ thuật ứng dụng khác như minh họa, concept art cho game... trong khi mức độ đầu tư để tạo ra tác phẩm thì không hề ít hơn.

 

Truyện tranh ở Việt Nam cũng gặp nhiều rào cản khác từ định kiến xã hội  hay từ sự kiểm duyệt khắt khe từ phía cấp phép. Điều này làm nản chí rất nhiều bạn trẻ muốn theo đuổi truyện tranh. Tôi may mắn vẫn có thể sống khá thoải mái và tiếp tục theo đuổi truyện tranh như một đam mê, nhưng thu nhập chính cũng từ các dự án truyện tranh với các đối tác nước ngoài hoặc các dự án minh họa, chứ không phải từ việc làm truyện tranh ở trong nước. Và cũng chính bởi suy nghĩ 'làm truyện tranh đằng nào cũng không đủ sống, tại sao không làm thứ bạn thực sự thích?'. Thế nên tôi luôn đặt hết tâm huyết và đam mê khi sáng tác truyện tranh. Rất nhiều tác phẩm tôi chỉ sáng tác và lưu truyền trên internet. Đó là cách duy nhất tính nguyên bản và tự do sáng tạo có thể vẹn nguyên như ý mình.

 

Những sự cố bị thu hồi, hay không được cấp phép cho các tác phẩm của tôi, có lẽ xuất phát từ sự khác biệt trong tư duy của người sáng tạo và người cấp phép. Tôi luôn trân trọng công việc sáng tạo và coi truyện tranh như một ngành nghệ thuật. Bởi vậy khi sáng tác, tôi không bao giờ muốn tự đặt ra giới hạn an toàn hay tự kiểm duyệt bản thân. Hiện giờ thì tôi đang sử dụng internet như một kênh phát hành để đưa các tác phẩm tới người đọc một cách trọn vẹn, nguyên bản nhất. Tôi mong ước một ngày nào đó, những người có thẩm quyền sẽ thực sự nhìn nhận các tác phẩm với tư duy cởi mở hơn, và cơ chế kiểm duyệt hiện nay được thay thế bằng cơ chế phân loại người xem, bởi đó là cách duy nhất để người nghệ sĩ có thể tự do và tạo ra những giá trị tốt nhất. Tôi không biết ước mơ đó có viển vông quá hay không, nhưng ai mà tự kiểm duyệt cả ước mơ, phải không?

 

 

 

Khi xem truyện “ Hàng xóm” của bạn – dường như góc nhìn của bạn rất hay, tạo hiệu ứng cho người đọc, một cách vừa lạ vừa dễ hiểu. Không phải ai cũng có thể làm được điều này. Bạn làm thế nào có được những khung nhìn độc đáo này?

 

 

Về góc độ vẽ, thì bản thân việc lựa chọn góc độ đã là một yêu cầu của việc kể chuyện bằng tranh rồi. Những góc mà bạn nói thì thường là góc rộng, chứa nhiều thông tin và có hiệu quả lạ về thị giác. Tôi thích sự chi tiết, một bức tranh bằng cả nghìn từ mà. Có góc do tôi tự tưởng tượng  mà  cũng có góc do quan sát và chụp hình tư liệu mà có.

 

Một góc nhìn trong tác phẩm :" Hàng xóm"

 

Với nhân vật Nôbita được cho là đã thể hiện phần nào hình ảnh của chính họa sĩ Fujiko, một cậu bé kém thể thao nhưng luôn thích tìm hiểu những kiến thức khoa học và xã hội. Còn bạn, bạn đã phác họa lại nhân vật nào theo hình mẫu của mình chưa?

 


Tôi nghĩ rằng ít nhiều gì khi sáng tác, tác giả sẽ truyền tải tinh thần của mình vào các nhân vật trong truyện. Có thể là hình dáng, số phận hay tư tưởng. Những câu chuyện, những nhân vật trong truyện của tôi dù tốt hay xấu, đơn giản hay phức tạp, đều nói lên những điều tôi quan tâm, trăn trở hay mong ước.

 

 

 

Bạn có sợ các nét vẽ sẽ lặp lại ở mỗi tác phẩm gây nhàm chán không?

 

 

Điều đó là chắc chắn, và tôi là người sẽ chán đầu tiên nếu cảm thấy mình đang lặp lại chính mình.

 

 

"Adam và Eva" - một bìa sách Phong làm cho tác giả Di Li

 

 

Các tác giả thường cố vẽ sau cho nội dung và hình ảnh đều nhằm ca ngợi vẻ đẹp và tinh thần hiền hòa của con người việt Nam, còn bạn lại gây ra một hiệu ứng phá cách, vẽ những bộ mặt không hề đẹp của xã hội. Vì sao lại thế?

 

 

Vì xã hội có những mảng không hề đẹp. Người ta cứ muốn tô vẽ mọi thứ cho đẹp, trong khi sự thật không phải lúc nào cũng đẹp như vậy. Chỉ bằng cách trung thực nhìn vào chính bản thân, chúng ta mới có thể trưởng thành hơn được.

 

 

 

Bạn đã bao giờ không hài lòng về những đứa con tinh thần của mình chưa?

 

 

 Nhiều chứ, nếu không nói là đa phần. Có những dự án tôi không cảm thấy hài lòng trong quá trình thực hiện, đó là những lúc mình có thể làm điều gì đó để thay đổi, làm chúng tốt hơn. Có những dự án rất lâu sau tôi mới nhận ra những thứ chưa hài lòng, thì đó trở thành kinh nghiệm. Và cũng nhận ra là mình đã trưởng thành hơn.

 

 

 

Các kế hoạch tiếp theo của bạn là gì?

 

 

Tôi vẫn tiếp tục vẽ truyện tranh và graphic novel. Mong rằng các tác phẩm sẽ sớm tới tay bạn đọc.

 

 

"Người hóa hổ"-  tác phẩm giành giải thưởng ở Cuộc thi truyện tranh và hoạt họa trẻ châu Á 2011 của Phong Ronin

 

 

 

Minh họa trong bộ tranh K0 Còi

 

"Bảo hiểm tàu lạ" - một truyện tranh ngắn online

 

 

"Thánh Gióng" - một truyện tranh hài về 'Iron man Việt Nam'

 

 

Một nơi nào bạn muốn đến để tìm cảm hứng sáng tác ?

 

 

Tôi luôn mong muốn một ngày nào đó có thể đặt chân tới Bắc Triều Tiên. Tôi tin rằng có rất nhiều câu chuyện hay còn chưa bao giờ được kể ở đó. Hoặc là không cần, tôi đang đứng trên mảnh đất màu mỡ cảm hứng sáng tạo rồi.

 

 

 

Nếu còn một ngày để sống, bạn sẽ làm gì ?

 

 

Tiếp tục sống thôi, tôi đang sống đúng theo ý mình và không có điều gì hối tiếc cả.

 

 

Cám ơn bạn về bài phỏng vấn. Designs.vn chúc bạn trong tương lai sẽ ra thêm nhiều bộ truyện hay và ý nghĩa.