Nếu được lựa chọn lại, tôi sẽ…

Thứ 2, 17/02/2014
7700

Bạn đã từng bao giờ tự nói với bản thân mình: "nếu được chọn lại tôi sẽ...."?

Hôm nay là 14/2, các đôi lứa đi hẹn hò vui chơi lãng mạng thì tôi phải hì hục vẽ cái dự án đang làm dở dang, mà mai là hạn đưa cho khách hàng ký hợp đồng rồi. Nên giờ tôi vẫn  mò mẫm với đống phòng ốc chưa thiết kế xong đây. Hỏi sao mấy đứa bạn cấp 3 đứa thì có chồng, có gia đình hết rồi, mà bản thân tôi còn chưa có người yêu. Bọn nó cứ kêu là tôi kén cá chọn canh. Nhưng thực tế cái lý do phũ phàng đó là: Tôi quá bận với công việc, không có thời gian rảnh.

 

 

neu-duoc-lua-chon-lai-toi-se-1_resize

 

Một ngày với tôi là: công việc quay cuồng, hết dự án này đến dự án khác, chồng chất lên nhau. Thà được ngồi một chỗ để làm việc thì còn may, nhưng đâu có phải vậy. Tôi cuống cuồng chạy đến công trình để đo đạt rồi lại chạy đi gặp khách hàng, sau đó là quay về công ty cắm cúi vẽ. Công việc nhiều lắm, nhưng do thời gian quá eo hẹp mà tôi phải làm nhiều thứ quá nên cứ về nhà lại phải làm tiếp việc dở dang.

 

neu-duoc-lua-chon-lai-toi-se-2_resize

 

Thế là đi tong khoảng thời gian rảnh rỗi vào buổi tối, vào các dịp cuối tuần. Đến khi nghỉ Tết mà tôi còn có công trình giao phải làm xong trong Tết, ra Tết có cái mà đưa cho khách hàng gấp. Nghĩ lại thấy giống như hồi còn học sinh bị giao bài tập làm trong dịp Tết để không quên kiến thức. Còn tôi có công trình giao về nhà để không quên công việc. Tôi cũng không diễn ta nổi cảm giác lúc đó. Không biết vui hay buồn, cảm giác khá lẫn lộn dở dở ương ương.

 

neu-duoc-lua-chon-lai-toi-se-3_resize

 

Lắm lúc công việc gấp đến nỗi cả nhà đi ngủ rồi, còn mình tôi chong đèn thức vẽ công trình. Màn đêm buông xuống bao phủ mọi thứ, thì có một đốm sáng nhỏ lé lói trong đêm thì các bạn biết đó là tôi rồi đấy, không lẫn vào đâu được. Tôi ở nhà hoài không đi đâu ra đường ngoài đi gặp khách hàng, đi làm và đi công trình nên, mẹ tôi rất lo lắng cho tôi. Mẹ tôi thường hay khuyên tôi là làm việc ít thôi, dành thời gian cho bản thân đi. Tôi cũng biết điều đó, nhưng rất lạ cứ khi nào tôi bắt đầu vẽ là tôi lại bị cuốn lấy nó. Công việc giống như một vòng xoáy vậy, cứ làm là lại không bao giờ buông ra được, chỉ muốn vẽ hoài vẽ đến khi nào ưng ý xong mới thôi. Không hiểu công việc các nghề cái nghiệp này nó đeo bám từ kiếp trước rồi quá.

 

neu-duoc-lua-chon-lai-toi-se-4_resize

 


Nhiều lúc công việc cũng cũng nặng nề thật. Khách hàng thì không tôn trọng mình. Cứ nhìn thấy con gái là thiết kế là cứ muốn đổi ngay lập tức. Sợ không có kinh nghiệm và cũng không lăn lộn công trình được như con trai. Có lần gặp khách hàng, tôi đã giới thiệu mình là nhân viên thiết kế, mà khách hàng còn cứ hỏi rằng tôi là nhân viên kế toán phải không? Hay là : công ty không có nhân viên thiết kế nam sao? Lúc đó chỉ còn biết cố gắng hết mình vì công việc để chứng minh.

 

neu-duoc-lua-chon-lai-toi-se-5_resize


Tự bản thân nhiều khi thấy nản dễ sợ. Chính mình đeo đuổi công việc này cũng vì đam mê từ xưa rồi, nhưng cũng có lúc tôi băn khoăn liệu quyết định đi theo con đường thiết kế này là đúng đắn. Công việc này không phải chỉ việc ngồi văn phòng giờ hành chính, mà còn làm việc ngoài giờ, và cả chật vật nắng mưa. Rồi chưa nói đến khi thi công các công trình lớn. Công việc làm ra không phải lúc nào cũng suôn sẻ. Nào là bao nhiêu những rắc rối: sai chỗ này, hư chỗ kia, hỏng chỗ nọ, không chính xác kích thước, không đúng tiến độ,… Hàng ngàn hàng vạn lý do rắc rối trong công việc nhưng nào ai có biết điều quan trọng là bình tĩnh cùng nhau giải quyết đâu, mà tất cả lỗi đổ hết lên đầu cái đứa thiết kế là : Tôi.

 

neu-duoc-lua-chon-lai-toi-se-6_resize


Bản thân thiết kế đưa đầu ra mà giải quyết ăn đủ luôn. Không giải quyết được thì cứ coi như viết một tờ giấy nghỉ việc trước đi. Rồi một ngày đẹp trời nào đó tờ giấy đó sẽ nằm trên bàn giám đốc. Cái ý định bỏ cuộc này nảy nở trong đầu tôi không bao nhiêu lần rồi. Tôi cũng nghĩ rằng nếu mà có thể lựa chọn lại tôi sẽ chọn ngành nào đó nhẹ nhàng hơn như : du lịch, quản lý khách sạn, ngân hàng,… Những lúc đó tôi chán nản lại hí hoáy viết đơn nghỉ việc nhưng rồi lại không đủ can đảm điền tên mình vào và cũng không đủ can đảm đưa cho giám đốc.

 

neu-duoc-lua-chon-lai-toi-se-7_resize

 

Rồi tôi lại tiếp tục tới công ty, và ngày ngày lại vẽ, lại thiết kế. Bản thân vẫn chưa đủ can đảm để bỏ cuộc với công việc mà mình đã chạy theo với bao nhiêu đam mê và khát vọng. Sau thời gian bận rộn thì tôi cũng có những thời gian rảnh rỗi. Nhưng thời gian rảnh rỗi đó lại còn kinh khủng hơn cả lúc tôi điên đầu vì công việc. Khi rảnh rỗi có nghĩa là không có công trình, không có dự án, không có công việc, không có tiền đổ vào cho công ty, mà giám đốc cứ phải trả lương hàng ngày cho chúng tôi. Ngày nào giám đốc cũng hết đi ra rồi lại đi vào, hết vò đầu rồi lại bứt tóc. Giám đốc cứ suốt ngày hỏi đi hỏi lại một câu :

-          Hôm nay chưa có hợp đồng nào mới à? Công việc sao rồi?

 

neu-duoc-lua-chon-lai-toi-se-8_resize

 

Khi hỏi xong giám đốc lại thở dài thườn thượt, nghe tiếng thở dài mà ruột gan phèo phổi tôi cứ lộn tung lên. Chính xác tôi còn rầu hơn giám đốc. Lý do gì à? Bởi lẽ mình là làm thuê người ta làm chủ, khi không có dự án họ có thể đuổi mình bất cứ lúc nào. Rồi khi nào cần họ tuyển một người mới. Công việc thì thiếu mà các nhà thiết kế thì quá nhiều. Tôi chỉ sợ một lúc nào đó lại bị đá ra khỏi công ty mà không biết lý do. Lòng cứ bồn chồn lo lắng như thế mãi.

 

neu-duoc-lua-chon-lai-toi-se-9_resize

 

Mọi suy nghĩ băn khoăn lại nổi lên đáng lẽ ra mình phải làm kinh doanh cho gia đình. Khi thi đại học, gia đình tôi bắt tôi phải theo ngành kinh doanh để tiếp quản công việc của gia đình. Nhưng tôi không chịu cứ khăng khăng làm theo tiếng gọi của đam mê, muốn theo đuổi hoài bão và sở thích. Gia đình tôi có răn đe rằng sau này đừng có hối hận. Bây giờ liệu tôi có đang hối hận không? Thay vì về nhà làm cho gia đình không lo bị sa thải, mà giờ đi làm công cho người ta. Không biết sau này ra sao? Nếu được chọn lại, tôi sẽ thay đổi quyết định của bản thân mình chứ? Quyết định sẽ sống không theo ước mơ của bản thân, phải sống theo sự sắp xếp của gia đình. Hay bây giờ tôi nghỉ việc và thay đổi quyết định nhỉ? Bây giờ vẫn chưa phải là quá muộn mà.

 

neu-duoc-lua-chon-lai-toi-se-9_resize

 

Nhưng rồi nhưng ý nghĩ ngốc nghếch đó cũng chỉ là thoáng qua. Tôi vẫn yêu công việc thiết kế của mình, yêu cái khoảng thời gian nhìn những đứa con tinh thần được tạo ra, yêu cái đẹp mà mình thiết kế nên, yêu khoảng thời gian vùi đầu vào công việc. Tôi vẫn rất yêu công việc của tôi. Công việc càng nhiều, càng áp lực thì tôi lại càng yêu nó, say mê nó hơn.

Cứ mỗi khi hoàn thành tốt công việc được giao tôi lại cảm thấy hạnh phúc. Niềm vui từ công việc của tôi là vô hạn. Tuyệt vời nhất là được làm công việc mình yêu thích và mình đam mê. Dù áp lực, mệt mỏi, nặng nề mấy tôi cũng sẽ vượt qua được. Cái nghiệp này với tôi có lẽ chưa thể dứt ra được chăng. NẾU ĐƯỢC LỰA CHỌN LẠI, TÔI SẼ VẪN VÀ TIẾP TỤC THEO ĐUỔI CÔNG VIỆC TRỞ THÀNH MỘT NHÀ THIẾT KẾ CHUYÊN NGHIỆP.

 

neu-duoc-lua-chon-lai-toi-se-11_resize

Bài chia sẻ của Cú Ú. ( Thanh Vân)

Sinh năm: 1991

Hiện là nhân viên thiết kế nội thất công ty Kiến Trúc Xinh Vũng Tàu.

Cựu sinh viên: Cao Đẳng Mỹ Thuật Trang Trí Đồng Nai

Yêu thích : Nhiếp ảnh, điện ảnh, ẩm thực và du lịch