Jim Campbell - Nghệ sĩ tiên phong của nghệ thuật đèn LED

Thứ 4, 27/05/2015
1993

Một nghệ sĩ San Francisco đương đại bắt đầu với công việc là một nhà làm phim, sau đó chuyển sang điêu khắc điện tử vào năm 1990, chuyển sang theo đuổi ma trận đèn LED từ năm 2000 và hiện tại làm việc chủ yếu về công trình lắp đặt đèn LED kết hợp hình ảnh và âm thanh. Thích nhìn thế giới dưới dạng pixel và những hình ảnh chuyển động có độ phân giải thấp. Được đặt lên như một nhân vật hàng đầu trong mảng nghệ thuật truyền thông thời đại mới. Đó là Jim Campbell.

1. Tiểu sử

 

Jim Campbell sinh vào năm 1956 tại Chicago, Illinois. Ông được nhận bằng cử nhân trong cả lĩnh vực kỹ thuật điện và toán học của Viện công nghệ Massachusetts ở Cambridge, Massachusetts năm 1978. Hiện ông vẫn đang sống và làm việc tại San Francisco, California. Là một kỹ sư, Jim Campbell có đến hàng chục bằng sáng chế trong lĩnh vực xử lí hình ảnh và đang làm việc với các sản phẩm có liên quan đến HDTV trong một phòng lab ở Cali.

 

 

 

2. Sự nghiệp

 

Tuy công việc ban đầu là một nhà làm phim, Jim Campbell đã quyết định rẽ sang hướng nghiên cứu khoa học sau nhiều năm dành thực hiện bộ phim khó về bệnh tâm thần. Cuối cùng ông hợp nhất nền tảng nghệ thuật và khoa học của mình và bắt đầu tạo ra những tác phẩm sắp đặt mang tính tương tác vào năm 1988, bằng cách sử dụng những gì ông gọi là “custom electronics” – thiết bị điện tử có thể tùy chỉnh do chính ông thiết kế cho mục đích duy nhất của mỗi sự sắp đặt. Các tác phẩm nghệ thuật điện tử của ông được trưng bày trong các bảo tàng trên khắp nước Mỹ và châu Âu; trong đó có Bảo tàng San Francisco của nghệ thuật hiện đại và Bảo tàng nghệ thuật ĐH Arizona State.

 

Năm 1997, Jim Campbell là một trong số 10 nghệ sĩ được quốc tế công nhận và được chọn tham gia sự kiện 2 năm một lần tại InterCommunication Center, Tokyo. Năm 1999, ông được trao giải Rockefeller Foundation Fellowship trong lĩnh vực Multimedia và giải Eureka Fellowship từ Fleishhaker Foundation. Jim Campbell tiếp tục thực hiện các tác phẩm mới có tích hợp hệ thống máy tính phản hồi và phần mềm; và gần đây đã xuất bản một bài viết chuyên sâu về vấn đề thảo luận các khả năng của hệ thống này trong Leonardo.

 

Một trong những tác phẩm sớm nhất của ông, Hallucination (1988-1990) – ban đầu được trưng bày tại Bảo tàng San Francisco của nghệ thuật hiện đại và sau đó là một số các triển lãm như Le Printemps du PRIM (Montreal, 1991), với các khái niệm về kiểm soát lượng khách tham quan. Tác phẩm được tạo nên từ một màn hình 50 inch, một camera khép kín và các thiết bị điện tử tùy chỉnh của chính ông. Khi người tham quan tiếp cận màn hình, họ được ghi lại trong thời gian thực và có thể nhìn thấy chính mình trên màn hình, trong một môi trường có vẻ “bình thường” của gian phòng triển lãm. Đột nhiên, cơ thể họ bốc cháy trong khi thành phần âm thanh của thịt cháy góp phần tạo nên sự kinh hoàng của tổng thể sự bất ngờ đó. Hơn thế nữa, Campbell còn gợi lên một nhân vật thứ hai trên màn ảnh mà ban đầu trông như một khách tham quan. Tuy nhiên người khách nhìn xung quanh sẽ không thể tìm được người phụ nữ trên màn hình. Trong một bình luận về tác phẩm này, Janine Marchessault lưu ý rằng “những ảo ảnh tương tác trong TV theo Campbell, không hề phụ thuộc vào việc bỏ qua người phụ nữ ấy nhưng lại phụ thuộc vào việc che giấu sự vô hình của cô ta bằng một sự vô hình khác. Hallucination thực hiện quá trình này thông qua sự hiện diện của hơn 1 người xem.”

 

 

 

 

 

Một số cảnh trong tác phẩm Hallucination

 

Video ghi lại tác phẩm Hallucination:

  

 

Cảnh người xem bốc cháy

 

  

 

Với ảnh ảo người phụ nữ không hề có mặt trong không gian đó

 

Trong quá trình tìm kiếm để tạo ra tác phẩm thách thức quan niệm về kiểm soát người xem, ông đã tạo ra vô số những công trình nhỏ đối diện với vấn đề khao khát và quyền lực. Shadow (cho Heisenberg, 1993-1994) và Untitled (cho Heisenberg, 1994-1995) cả hai đều điều tra về Nguyên tắc bất định Heisenberg, rằng không có gì có thể đo một cách chính xác bởi đối tượng sẽ luôn bị thay đổi bởi bất cứ ai đang đo lường nó. Trong Shadow, Jim Campbell đặt một tác phẩm điêu khắc Phật giáo trong một tủ kính. Mỗi lần người xem tiếp cận tủ kính để thỏa mãn trí tò mò  hoặc chỉ đơn thuần muốn chiêm ngưỡng, các tấm kính trở nên mờ đục đi, khiến người xem thất vọng vì không thấy được điều mong muốn. Với Untitled, một đoạn video của 2 người lõa thể  được chiếu trên một chiếc giường muối trong góc tối của gallery. Theo bản năng thỏa mãn thị giác, người xem có xu hướng tiến lại gần để nhìn thấy rõ hơn. Tuy vậy khi đến gần, hình chiếu trở nên lớn hơn và cực kỳ méo mó. Một lần nữa Campbell thách thức mức độ thoải mái và mong muốn của người xem thông qua các tác phẩm mang tính phản hồi và không thể kiểm soát.

 

 

Tác phẩm "Shadow"

 

  

 

"Untitled"

 

Các tác phẩm sau này của Jim Campbell đã mang tính khái niệm nhiều hơn và tập trung nhiều hơn về khía cạnh màu sắc, hình thức, dữ liệu và các vấn đề về nhận thức. Kinh nghiệm làm các tác phẩm nghệ thuật nêu trên thêm vào sự hấp dẫn bởi những hình ảnh pixel, ông đã quyết định áp dụng những nguyên tắc tương tự của hình ảnh có độ phân giải thấp vào chuyển động hình ảnh.

 

 

Một trận đấu boxing được thực hiện với 88 pixel

 

Chúng ta đang sống trong một thế giới có độ phân giải cao. Ví dụ, đơn cử như một chiếc TV 4K. Nó có thể hiển thị 8 triệu điểm ảnh trên màn hình so với khoảng 2 triệu của TV HD. Hay hãy dạo ngang Times Square, bạn sẽ thấy một biển hiệu Coca-Cola khổng lồ từ 2,6 triệu đèn LED phát sáng. Thật choáng ngợp. Nhưng Jim Campbell lại thích một cuộc sống có độ phân giải thấp hơn. Người nghệ sĩ San Francisco này được biết đến với những video có độ phân giải cực thấp – điều mà ông đã và đang thực hiện trong hơn 30 năm. Trong một show triển lãm gần đây mở tại Wolkowitz Gallery Bryce tại New York, Campbell đã giới thiệu một loạt các tác phẩm mới, tất cả đều hoạt động trong một khoảng mật độ điểm ảnh khiêm tốn hơn bất cứ đâu – từ 200 đến 2.000 pixel. Điều này nghe có vẻ thiên nhiều về kỹ thuật, nhưng công việc của Jim Campbell đạt đến một mức độ nào đó nhiều hơn thế. Trong một giai đoạn các nghệ sĩ và những nhà làm phim được hoan nghênh để tận dụng ưu thế tối đa của công nghệ thì Campbell đi hướng ngược lại: truyền tải được nội dung nhiều hơn nhưng lại làm ít hơn, và quan trọng hơn hết là tạo được các hiệu ứng đẹp mắt. Cách tiếp cận với hình ảnh có độ phân giải thấp cắt đi các chi tiết tinh vi của chuỗi chuyển động, song lại được ông giải thích như được thực hiện một cách có chủ đích: “Nó buộc bạn phải tập trung vào chuyển động của hình và khối. Tôi cảm thấy hứng thú hơn với loại nhịp điệu của ánh sáng này hơn so với nhận thức về chi tiết của bản thân hình ảnh.” Đây cũng là tiền đề cho ông phát triển các công trình với ma trận đèn LED những năm sau này, giai đoạn từ năm 2000 trở về sau. Ông cũng là người tiên phong trong việc lập trình các bóng đèn và đèn LED. Các công trình gần đây của ông không còn giới hạn trong mặt phẳng 2D mà được mở rộng sang không gian 3D với khung LED dày đặc mật độ, dù vẫn giữ nguyên hình thức truyền tải thông điệp ở dạng hình ảnh có độ phân giải thấp.

 

 

 

 

 

 

"Light Topography Cloud"

 

 

 

 

"Light Topography Wave"

 

 

 

 

 

 

 

Một số tác phẩm khác của Jim Campbell

 

  

 

Bên cạnh việc là một trong những người áp dụng kỹ thuật số vào nghệ thuật đầu tiên, Jim Campbell đã đóng góp rất nhiều cho thế giới ở hình thức nghệ thuật công cộng. Ông cũng chịu trách nhiệm thiết kế mạng lưới phát sáng cho Madison Square Garden cũng như tạo nên vẻ đẹp cho sân bay San Diego. Dưới đây là một số ví dụ về các công trình tiêu biểu của ông. Để tìm hiểu thêm thông tin về ông cũng như các công trình Jim Campbell đã thực hiện, bạn có thể truy cập vào địa chỉ  www.jimcampbell.tv

 

 

 

 

 

 

 

Hệ thống LED tại sân bay San Diego

 

 

 

 

 

"Scattered light" tại Madison Square Garden